Trang

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Tản mạn 4



Hôm nay khuya quá rồi, có lẽ là học hơi lâu, mà còn lơ là không tập trung nữa.

Có lẽ tớ phải sắp xếp thời gian hợp lý hơn ^^






1h sáng, mọi nick chat đều off, FB cũng chả còn ai thân thiết đến mức có thể tâm sự. Cảm giác chỉ còn lại một mình thật xa lạ, và thật buồn. Dư vị cơn mưa càng khiến nỗi lo lắng hoà vào nỗi buồn mênh mang trong lòng, lan ra, lạnh buốt, và cô đơn.

Tớ lại thích điều ấy. Thật kì lạ…

Theo quán tính, tầm mắt tớ rơi lên nick chat của chị. Nó tối mãi thôi, hình trên avatar cũng không hiện lên nữa… Chị thực sự đã ngủ rất yên bình rồi. *cười*



Tớ có cảm giác bản thân đang dần tách mình khỏi nhóm bạn chơi thân suốt 3-4 năm. Chả biết nữa, dường như sâu thẳm trong thâm tâm, tớ phần nào mong muốn như vậy. Tệ quá, phải không? Tớ cảm thấy không đáng chút nào cả. Và bản thân thì thực sự rất ngu ngốc a.



Loé lên trong đầu một suy nghĩ, rồi đến một ngày, mỗi người đều trưởng thành, đều có một lối đi riêng, đều có một cuộc sống riêng.

Khi đó, liệu sẽ có lại một buổi chiều cùng cười nói vui vẻ dưới cơn mưa như trút nước, không mảy may vướng bận chút lo phiền?  

Liệu sẽ còn được ngồi cùng nhau nhâm nhi tách cà phê, hay thưởng thức những li nước trái cây thơm ngon trong tiếng nhạc xập xình có chút đau đầu của những quán xá dành cho tuổi teen?

Liệu sẽ còn những buổi tối thật buồn, chỉ mình và đứa bạn, ngồi nhìn nhau mỉm cười, tỏ vẻ cụ non khi bàn về những triết lí viển vông của cuộc sống hỗn loạn?

Liệu sẽ quay lại được những ngày tháng thật đẹp như thế này?

Vốn dĩ  tớ không còn thấy đẹp nữa. *cười*

Trống rỗng, và lo lắng. Thật phiền phức! :v



Hôm nay vẫn mưa như trút. Một ngày rất đỗi bình thường, đơn giản. Chỉ là, hơi mệt mỏi, lười nhác, lơ đễnh và thoáng chút buồn. Chỉ vậy thôi…

Chiều nay đứng ở sau nhà tắm mưa, điên thật. Chỉ đơn giản là thích cảm giác dang tay đón từng hạt mưa lạnh chạm vào da thịt, và tiếp tục buồn. Mưa rất đẹp...

Tớ dở hơi quá rồi. =]]]]



Ừ, thôi vậy. Tiểu Ân nên ngủ, gần 2h rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học chính thức, phải dậy sớm một chút ^^





Ngủ ngon nha. Thức nữa là không được đâu. Mệt lắm mi à.

Ta iu mi :x




1/8/2013 1h55AM

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Tản mạn 3





Lại mưa. Những tưởng đã nắng nóng trở lại, ai dè mưa còn lớn hơn. 

Lạnh quá...

Có những người, luôn cố gắng giấu hết nỗi đau vào tâm, để rồi tất cả những người xung quanh dù biết rõ vẫn chỉ có thể cùng họ đóng kịch. Nhưng như vậy, có lẽ sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.

Cũng có những người, nói về nỗi đau với một nụ cười rất thật, không chút gượng gạo, nói như thể đó là một chuyện hiển nhiên. Rồi sau đó, lại bàn về tương lai, về lý tưởng với giọng điệu dửng dưng như chưa từng có biến động. Những người xung quanh chỉ biết bất lực ở ngoài nhìn.



Cuộc sống này ngắn ngủi quá.

Trước đây, tớ chưa một lần nghiêm túc suy nghĩ về cuộc đời, về tương lai. Vẫn còn nhiều thời gian cho mình mà, tớ nghĩ. Thế rồi, khi chứng kiến những người tài hoa trẻ tuổi đang dần tan biến khỏi thế gian như bọt nước, tớ thấy lòng thắt lại.

Nói về hoài niệm thật nhẹ nhàng, tuỳ hứng.

Tớ thấy mình hơi hụt hẫng, chơi vơi, không biết làm sao mới phải.

Tớ có làm được gì đâu. *cười*



Lúc này đã là nữa đêm. Khuya lắm rồi :)

Có lẽ tớ nên ngủ thôi...

Dù chị ấy vẫn chưa chịu ngủ nữa... Tớ chả thể làm gì mà :)

Ngủ ngon ^^





28/7/2013 2h13 AM

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Tản mạn 2

Tại sao con người ta bước đi trong cuộc đời luôn cố gắng dối mình, dối người bởi lớp mặt nạ dày của tiếng cười lạnh lùng, vô cảm?

Tại sao cứ phải vật lộn với những ước mơ viển vông, huyễn hoặc dù biết rõ sẽ mãi không thể chạm vào?

Tại sao lại cứ muốn bản thân bị ràng buộc bởi trách nhiệm, bởi lời hứa, bởi tương lai?

Thực sự không thể bỏ xuống ư?



Cuộc sống quanh đây thật phức tạp.

Mỗi người đều giấu mình sau bức tường thực dụng, giả tạo đến lố bịch, và cứ mải miết tìm cách hãm hại, vùi dập nhau.

Là đấu tranh để tồn tại?



Tiểu Ân thích ngồi ngắm nhìn bầu trời thay đổi. Nắng, rồi lại mưa, rồi lại nắng. Cứ ngồi yên như thế và thả hồn mình trong dòng suy nghĩ miên man về quá khứ, về hiện tại, về tương lai, về cuộc sống, về con người,… Sẽ nhẹ nhõm hơn?

Đến cuối cùng, tớ vẫn chỉ là một đứa trẻ. *cười*

Không buồn sao?

Chính những sa lầy và bế tắc của cuộc sống đã làm con người ta trở nên cô độc và yếu đuối như thế…

Thật sự rất buồn. :)



Liệu, con người thực sự có thể tha thứ, và lãng quên?

Liệu, có đủ sức để đi hết đoạn đường rệu rã đó?

Liệu, trái tim sẽ tìm thấy yên bình?







26/7/2013 11h38 PM

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

4 tháng :)


Lại thêm một tháng rồi. 4 tháng nhanh thật luôn nha :)

Tính viết cái gì đó từ 1h khuya, nhưng mệt quá…



Bam mất cũng được 4 tháng rồi. Tính từ thứ năm hôm đó. Đúng 1 ngày trước khi tớ hoàn tất 2 môn thi cuối cùng của kì thi HKII. Hì! :D

Nhớ quá… Khoảng thời gian này năm trước thực sự rất vui. Chị ấy thực sự đã thay đổi mình nhiều lắm. *cười*

Tiểu Ân luôn rất quý chị….



Năm nay điểm chuẩn BK Hoá tăng ghê quá, những 23 điểm @@ Mấy năm gần đầy cao nhất là 2010 mà cũng chỉ 21 điểm. Năm đó hình như chị thi. :D

Tiểu Ân thực rất lo *cười* Sao ước mơ đó cứ càng ngày càng trở nên xa vời như thế? '.' Tớ chỉ đơn giản là…muốn giống nhưng người đó, và hoàn thành giúp người đó thôi mà…



Hôm qua Yến thực sự quá đáng lắm lắm luôn. Buồn cười thật =]]]

Mà liệu là bạn thật hay chỉ diễn tuồng nhỉ? *nhún vai*

Khó hiểu, điên quá mà =]]

Mọi chuyện coi như xong rồi nhỉ, cắt đứt hết rồi, Yến cũng block FB An, FB Fris, FB Sky, FB Tiểu Ân =]] Không tiếc đâu :v

Chỉ hi vọng Fris sẽ nhẹ nhõm hơn một chút :) Và hi vọng tớ sẽ không phiền chị ấy :D



Bác sĩ nói cục máu bầm trong não Fris, nếu không tan, thì... Vị chị ấy bị tim, nên không mổ lần hai được. Tệ quá, đúng không?

Tớ không thích điều này. Khó chịu quá!!! >"<

Troll-kun, đừng vội mang Fris đi mà... *kéo kéo không khí*

Đùa thôi... :v



Không quậy nữa :3

Ngủ ngon, Troll-kun :3

Hôm nay mệt lắm, đúng không? Mi nên ngủ sớm đi, đừng thức nữa, nhé. *ôm ôm*







Cười lên nào :)


Ta iu mi :x







25/7/2013 10h42PM

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Tears in rain


Mưa đêm.

Từng giọt, từng giọt rơi trên nền đất, vỡ tan. Như những mảng ký ức đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, không thể níu giữ.

Co mình trong một góc nhỏ của căn phòng tối đen, cô rơi lệ.

Từng giọt, từng giọt, lăn dài trên gương mặt diễm lệ, rồi tan biến vào hư vô. Như những vệt dài của đớn đau, của tuyệt vọng.

Mọi chuyện sẽ lại kết thúc. Sẽ như chưa từng bắt đầu.

Cô khẽ cười. Tiếng cười đầy mỉa mai, và ưu thương khẽ cất lên, rồi lại lắng xuống, và dần bị thay thế bởi những tiếng nấc nghẹn.

Mưa đập vào cửa sổ, lăn dài trên tấm kính, ướt nhoè.

Mưa lúc nào cũng buồn như vậy…

Mưa khiến những cảm xúc che giấu bấy lâu bộc lộ ra ngoài.

Mưa cho con người dũng khí để tháo bớt một lớp mặt nạ, dù chỉ trong chốc lát, để nhẹ nhõm hơn.

Cô đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cửa sổ, nhìn ra con phố đẫm nước mưa và không có lấy một bóng người. Cô lau đi những giọt nước mằn mặn còn vương trên khoé mi.

Khuya rồi.

Đi ngủ thôi.

Ngày mai sẽ lại là một vở kịch mới, một cuộc vật lộn mới.

Cô mỉm cười tự nhủ.

Ừ, vì vốn dĩ, có thể làm gì khác đâu… Trong một thế giới như thế này, cách duy nhất để tồn tại là hoà nhập, và con người ta phải luôn sống vì một điều gì, hay một ai đó.

Cứ mãi như thế, che lấp nỗi đau sâu đến vô cùng…

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Tản mạn 1

Dự báo thời tiết nói có thể sẽ mưa đến tận thứ 5.

Không đẹp sao? Tiểu Ân rất thích mưa. :D Nhưng mưa cùng có nghĩa là sẽ buồn và lạnh lắm cho xem… *cười*





Tự hỏi nước mưa ở đâu ra mà lắm thế cơ chứ? Ảnh hưởng thời tiết? Hay vì mấy cái hiện tượng gì đó liên qua đến Địa Lý mà mình không rành? =]]]]]

Hay là do…Chúa Trời thực sự đang khóc?


Nếu vậy, Ngài khóc cho ai, khóc vì cái gì?

Khóc cho nhân gian hỗn loạn, xô bồ? Cho nội tâm con người phức tạp, đầy ngờ vực? Cho cuộc sống bế tắc, đầy cạm bẫy? Cho nỗ lực vô vọng của con người đang vẫy vùng để tồn tại trong mớ hỗn độn không lối thoát?

Mà cũng có thể Chúa Trời đang cười. Biết đâu chỉ có con người là khóc thương cho sự bất lực của chính họ?

Ngài đã đem con người đến thế gian này. Ngài hướng họ tới những lý tưởng tốt đẹp. Ngài cứu rỗi họ, cho họ một điều gì đó để tin tưởng, dù không thể chạm tới.

Và Ngài bỏ rơi họ.

Vậy thì có gì để mà khóc chứ?

Mỉa mai sao?





Đôi lúc,

Khi sự bất lực cùng mệt mỏi đạt tới cực điểm, con người ta sẽ buông xuôi tất cả. Vì khi đó, họ ngộ ra một điều, dù cố gắng tới mấy cũng có ích lợi gì đâu. Chỉ thêm rã rời và vô vọng, không phải sao? *cười*

Con người luôn là loài sinh vật ngu mị và yếu đuối như thế :)




Cuộc sống này dù bất công, nhưng thực sự lại rất công bằng.

Đến tận bây giờ, Tiểu Ân vẫn chưa thể hiểu được :) Vì vốn dĩ tớ không tin vào cái gọi là công lý, là chính nghĩa, là công bằng. Cho tới tận cùng vẫn là huyễn hoặc mà thôi… *cười*




21/7/2013 1h25PM



Cười :)

Hôm nay vẫn mưa.

Mưa rơi, mang cùng những giọt nước mắt mằn mặn, bỏng rát. Mưa mang theo những hoài niệm xưa cũ. Mưa mang theo chơi vơi, lạc lõng. Và mưa mang cả cảm giác bất an.


Lạnh.


Mưa rả rích, cuốn trôi tất cả, không để lại bất cứ thứ gì. Đưa tay nắm giữ, vẫn tuột mất. Từng giọt, từng giọt rơi qua kẽ tay, rồi trong thoáng chốc, trôi hết vào dĩ vãng, vào hư vô
.

Mưa buồn.


Hôm nay Tiểu Ân nghe được một câu thế này:


Trên đời này tồn tại những sự thật không nên biết sẽ tốt hơn, đừng hỏi những câu hỏi mà mình không muốn biết câu trả lời.

Tử Nhiễm bảo đó là do Fris nói.

Ừ.

Nhưng tớ lại nghĩ: “Không nên hỏi nếu họ đã không muốn nói” thì đúng hơn. Chỉ là sợ phiền người khác, và sợ câu trả lời, không có nghĩa là không muốn biết. Trốn tránh đâu phải là tốt. *cười*




Lúc này, tớ không đau, không chán nản, không mệt mỏi. Chỉ trống rỗng. Đơn giản là không thể nghĩ được gì thôi...


Vậy nên, tớ cười. =]]]

Vì không thể khóc nổi, tớ thấy thật khó chịu. Có lẽ là, chả có một lý do gì để làm thế cả.

Mưa đã cuốn trôi hết rồi mà. *cười*




Khoảng thời gian gần đây, Tiểu Ân đã học được cách im lặng, và chờ đợi. Vì vốn dĩ, dù muốn thế nào, cố gắng tới đâu , cũng chả thể giúp được gì cả. Chỉ biết bất lực ở ngoài nhìn, và nghe ngóng.



Hôm nay, Mama lại qua phòng cậu cháu ngủ. Vì tớ sẽ thức khuya. :)


Mama bảo đau cổ, hình như là do nằm đất. Trong một thoáng, tớ đã muốn mama qua đó. Vì như thế có thể lén online máy :)


Mama chỉ để lại vỏn vẹn một câu: “Con chỉ biết nghĩ cho mình.”


Có lẽ mama đúng.


Tớ tệ thật! :)




Buổi sáng rất vui.

Nhưng cả hôm nay lại là một ngày buồn. *cười*

Đối lập quá @@ Chả biết nữa... :)

À, hôm qua chứ. Muộn một ngày rồi... :D




21/7/2013 0h21AM


Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Mình đúng là một người quá tệ!

Fris cắt đứt với Yến rồi.

Yến quá đáng quá mà :)

Ân Nhi biết Yến không phải người xấu, cậu ấy cũng biết quan tâm, biết thông cảm, chỉ hơi…nông cạn và tự cao thôi.

Yến nói nhiều câu khiến Fris tổn thương, nhiều câu…rất phiền :)

Hôm nọ Ân Nhi đã hùa theo mọi người chửi Yến, ề tồ… Nhưng trước mặt Yến thì tớ vẫn thật nhẹ nhàng =]]] Giả tạo quá nhỉ? :)



Tuần trước Fris té xe đấy. Nặng lắm!

Bể xương bánh chè, và bị tụ máu não. Đã phẫu thuật, nhưng có lẽ vì sớm quá, nên tình hình không khả quan lắm. Hờ :v

Tuy Fris tỉnh rồi, nhưng sao vẫn bất an thế này? *rờ cằm*

Chắc do Ân Nhi tưởng tượng thôi :v



Dạo này tớ có xu hướng tự làm đau mình. Thế này không ổn, đúng không?

Ngày đó Bam đã bảo tớ lạc quan và vui vẻ, nhưng có vẻ tớ đang đi trái lại điều đó rồi. Dạo này mình làm sao á!! @@

Tớ biết thừa là mấy chuyện này…không hay ho gì cả. Vậy mà vẫn làm. Ngu quá đi!




Hôm qua làm mama giận lắm. Mama cáu rồi mắng rất nhiều. Nhưng vì Ân Nhi mà mama phải qua phòng thằng cháu và nằm đất, hình như trúng gió rồi '.'

Sáng nay mama lại mắng.

Mama cấm mạng, mama bảo tới khi đậu ĐH thì cấm tiệt. Ôi còn cả một năm @@ Tớ toàn phải lén lút thôi. Thật không nghe lời gì cả =]]]

Mama bảo, nếu lơ là sẽ không đậu ĐH đâu :v 

Ừ, nếu rớt thì sao nhỉ?

Tớ sẽ lại làm mama thất vọng phải không?

Ân Nhi sợ nhất làm người khác thất vọng, nhưng có bao giờ làm tốt được đâu @@

*vò đầu* Không được bi quan! Phải cố gắng chứ nhỉ? :v

Èo :v Thiệt tình… :v





Ân Nhi đúng là một kẻ khốn nạn :)






19/07/2013 10h40PM


Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Mưa mùa hè :)

Sài Gòn những ngày này mưa lớn. Mưa kéo dài, cứ như thế, lành lạnh, ẩm ướt. Bầu trời giăng đầy mây xám, âm u. Gió lạnh.

Có những bản nhạc chỉ dành cho những ngày thế này. Tiếng dương cầm du dương, ấm áp, Ân Nhi thấy lòng chùng xuống. Tớ thích những cơn mưa mùa hè. Những giọt lệ của trời, mát lạnh, đến bên cạnh ta sau những ngày nắng kéo dài, nóng bức. 

Cứ như thế, dịu dàng, mệt mỏi, và cô đơn.

Mưa, sẽ được lười nhác một chút, cứ ngồi yên trước màn hình máy tính, chăm chú lắng nghe tiếng mưa hoà vào giai điệu trầm buồn của bản nhạc hoà tấu. Nếu thích, tớ còn có thể ra ngoài sân đứng ngắm mưa một lát. Sẽ thấy mình bớt đi cảm giác buồn tẻ, chơi vơi.

Bạn của Ân Nhi cũng thích thời tiết thế này. Những người bạn rất tuyệt. Giống như tớ, họ  đều thích được tắm mình trong làn nước lạnh buốt, gột rửa những lo lắng, ưu phiền, để sau đó thấy lòng nhẹ nhõm hơn.



Bam rất thích mưa :) Những ngày này, chị sẽ viết nên những dòng văn nhẹ nhàng bình lặng, nhưng vẫn đẫm màu ưu thương. Như một cơn gió, đi qua, khe khẽ, không ấn tượng nhiều, để khi mất đi rồi mới quay lại chỉ để tìm những hoài niệm. Giống như chính chị. Bam giống như một cơn gió vậy :)

“Ta thích mưa.”

“Ta cũng như mi thôi. Mưa buồn :)”

“Nhưng nắng cũng có thể buồn vậy =]]”

“…”

Nói sao nhỉ, tớ nghĩ là, mưa sẽ cho ta một cái cớ để buồn, để hoài niệm, để yếu đuối. Ta sẽ tháo bỏ được tấm mặt nạ vui cười để sống thật với mình, dù chỉ một giây ngắn ngủi. Chả phải rất tốt sao? :D



Hôm nay ngồi nhìn về những ngày này năm trước, Ân Nhi chợt bàng hoàng nhận ra, mọi ký ức về Bam đều mơ hồ, không rõ ràng. Tớ chẳng biết gì về chị cả '.' Ờ thì, chỉ mới biết nhau có 1 năm mà.

Tiếc thật :) Chị ấy lại đi mất rồi.

Giá như quen biết chị sớm hơn một chút, giá như có thể làm bạn lâu hơn, giá như có thể làm bạn cả ngoài đời thì hay biết mấy. :D

Đều là “giá như” :v Ân Nhi ghét từ này :v



Bam này, em có nên nói với Yun, với Hip, với Love chưa nhỉ? Sky cũng muốn, Fris cũng nói là nên làm.

Họ quý chị :) Nếu cứ giấu thế này sẽ rất nhẫn tâm. Em thấy…tội lỗi =]]]]

*nói nhỏ* Love nói mãi chuyện mượn tiền chị chưa trả đó =]]] Nàng ấy vẫn nghĩ chị đi du học thôi. Em, ss songbac, Sky và Pain lấp liếm quá giỏi =]]]



Em nhớ Bam :(

Chị nghe được không? Mọi người đều nhớ chị.

À, Bam đang ngủ rất bình yên, đừng gọi nữa :v Phải không? :D



Fris bị tim à?

Suy tim… Và chị ấy đã rút tên khỏi danh sách chờ ghép tim… Đừng hỏi sao Ân Nhi biết đó. Bí mật :v Mình cập nhật thông tin nhanh gớm =]]]]

“Tớ muốn nhanh gặp Juan…”

Hờ :v

À, Yul cũng biết rồi :)

Dạo này Yul lớn lắm, mạnh mẽ nữa, Ân Nhi lụt nghề rồi =]]]] Fris giúp Yul hay thật. Cậu ấy cũng đã tỏ tình với người trong mộng :3 Sugoi~~ \m/

Èo =]]]]]



Thôi vậy, học xong bài rồi đi ngủ thôi. Mệt quá! :v

Mai chắc sẽ lại mưa cho xem :)



Ngủ ngon nhé, Troll-kun :D *ôm ôm* 




 9/7/2013 10:37 PM