Trang

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Vô đề 1

“Nyan, em có chuyện muốn nói với chị. Mình có thể gặp nhau ở đâu?”

“Quán cà phê cũ đi…”

“Uhm…”

+++

“Sao làm mặt nghiêm trọng thế? Chị vừa công tác về mà em chào đón như thế này à?”

“Em có chuyện cần báo…”

“Ok, nói đi, có gì mà phải gấp gáp thế?”

“Anou…Về Yuko…”

“…”

“Chị ấy đ-”

“Chị không muốn nghe về người đó, Acchan, em không phải gọi chị ra đây chỉ để kể về tên khốn đó chứ hả?”

“Nyan, nghe em nói…”

“Chị không muốn biết bất cứ gì, được chứ? Mọi chuyện kết thúc r-”

“Yuuchan chết rổi!”

“Eh?”

“Bệnh tim của chị ấy trở nặng, và qua đời khi chị vừa đi được 5 hôm.”

“…”

“Em rất tiếc, Nyan…”

“Cậu ta chia tay chị vì lý do đó à?”

“…”

“Tên ngốc đó luôn là một kẻ hèn nhát như thế nhỉ? Đến cuối cùng vẫn là trốn chạy sao?”

“…”

“Haha…Mẹ kiếp! Không buồn cười sao? Chết cũng đáng lắm! Giấu chị đến vậy mà.”

Tôi lặng im nhìn cô gái trước mặt bật cười thành tiếng với vẻ mặt lạnh lùng và giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.

Sau đó, cô ấy hỏi về người mình yêu trong những ngày cuối với thanh âm vô cảm, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô ấy luôn như vậy.

Bọn họ luôn như vậy.

+++

“Chị ổn chứ?”

“Tại sao không?”

“Yuko…”

“Bình thường thôi, không sớm thì cũng muộn mà.”

“Chị không khóc sao?”

“Sao phải làm thế Miichan nhỉ?”

“Chị vô tâm đến vậy sao?”

“Cứ cho là thế đi.”

Tôi thực sự không hiểu nổi con người này. Người yêu thương đã từng gắn kết suốt bao nhiêu năm qua đời đột ngột, và tất cả những gì cô ta đang biểu hiện là sự điềm tĩnh, lãnh đạm, ngu ngơ.

Không một giọt nước mắt.

Trơ lì cảm xúc rồi sao?

+++

Tôi thấy chị rít một điếu thuốc lá, tay mân mê ly rượu mạnh, khuôn mặt băng lãnh hơi hồng hồng vì men rượu. Có lẽ đã uống rất nhiều.

Đêm nào chị ấy cũng một mình đến đây.

Nyan, tại sao cứ phải che giấu, tại sao không thể để mọi người thấy chị đau, tại sao phải tỏ ra vô tâm và đáng ghét như vậy?

+++

“Yuuchan, ne…”

“…”

“Cậu giận tớ sao?”

“…”

“Sao cậu không chịu trả lời tin nhắn của tớ?”

“…”

“Yuu giận Nyan vì không ở bên cậu những ngày cuối phải không?”

“…”

“Tớ tệ quá, chả chịu hiểu mà cứ mải trách cứ cậu…Cậu không nên tha thứ cho tớ…”

“…”

“Khinh nhau à? Sao cứ im lặng thế, nói gì đi chứ?”

“…”

“À…Yuu không thể trả lời nữa, chỉ nghe thôi, phải không?”

+++

Không ai hiểu được Yuko, trừ Haruna.

Không ai có thể mở cánh cửa vào trái tim băng lãnh của Haruna, trừ Yuko.

Cả hai người đều thích che giấu tất cả mọi thứ.

Họ đẩy mọi người ra xa.

Họ dựa vào nhau, thay nhau chia sẽ bớt những đắng cay, vượt qua những đêm thâu, gánh vác những mỏi mệt.



Nhưng lúc này, chỉ còn mình Nyan, đơn độc chống chọi với nỗi đau...

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Ngủ đi :)




Ngày chủ nhật hôm nay buồn thật nha. Mưa suốt thôi :) Nghe đâu bão từ Phillipnes lại sắp vào, nhưng Việt Nam chỉ ảnh hường một chút :D

Nếu không, sẽ lại thiệt hại nhiều lắm a…

Tệ thật…




Hôm nay Tiểu Ân cảm thấy…khá là nản. Chả biết tại sao nữa. Hơi lo lắng một chút, nhưng chắc không sao đâu ha?

An nói, Fris mổ rồi. Có lẽ Vũ Anh đã nói đúng, đi chơi…lần cuối sao?

Tớ tin là Fris sẽ ổn :D
Vì có một vài điều, chị vẫn chưa làm được… Fris vẫn còn lời hứa...

Nhưng mà…nếu mệt quá, thì ngủ đi, cũng không sao hết á. Một cuộc sống đau đớn bế tắc như thế, ngủ sẽ thanh thản hơn nhiều.

Chuyện gì tới sẽ tới thôi. Đúng không?






Buồn quá :)

Hôm nay ngủ thôi, cả ngày thứ 2 sẽ rất cực, không trụ nổi mất '.'



Ngủ ngon nha. Cả hai người nên ngủ đi. Mệt quá thì hãy nhắm mắt và thả lỏng. Mọi chuyện còn lại sẽ không sao đâu :)

Trái đất sẽ vẫn quay mà. Mọi chuyện rồi sẽ về đúng quỹ đạo ^^





Love ya~ :x





12/8/2013 0h55 AM

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Tản mạn 5


Có lẽ nào những khi mệt mỏi nhất, bản năng con người sẽ khiến ta nghĩ tới việc trốn chạy. Đôi lúc, ta chỉ mong mình biến mất khỏi cuộc sống bế tắc, rối bời này. Và rồi, bản thân bỗng thấy mình thật vô dụng, thật yếu hèn biết bao.

Ta chỉ đơn giản mong muốn có thể làm gì cho ai đó, có thể gánh vác chút gì đó giùm người khác, có thể làm một kẻ câm chỉ biết lắng nghe, có thể làm một chiếc hộp cất giữ bí mật. Ta chỉ muốn cảm thấy mình phần nào hữu lực mà
thôi

Chỉ là, ngay sau đó, ta lại ngỡ ngàng nhận ra rằng, mình không mạnh mẽ, không đáng tin như mình tưởng, và, chính mình cũng đâu khá hơn những người khác. 


Không đáng chút nào...

Buồn thật đấy :)









~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Dạo này Tiểu Ân làm sao á =]] Sao chả có hứng thú làm gì thế này? Mình trở nên nhàm chán từ bao giờ vậy nhỉ? :v

“Sao 12 mà suốt ngày kêu chán thế?”
– Sky hỏi đấy =]]]

Già cỗi rồi, nãy ss Hà nói thế =]]] Mà hình như ss còn giận vụ mình giỡn mấy cái card *nhún vai* Giấu biệt chưa trả cho bả nữa :3 Chỗ đó bạc triệu chứ ít gì :v Mình chả bao giờ đủ đam mê để bỏ nhiều tiền như thế *thở dài*

Cơ mà, dạo gần đây. tớ cảm thấy mọi người ai cũng trẻ con hết :v Có lẽ là do Tiểu Ân thích đánh giá người khác, thích đề cao mình :) Hoặc cũng có thể là mình đang dần mất đi cái lạc quan đặc trưng a~


Chả hiểu :) Có lẽ do thời tiết thất thường, buổi trưa nắng nóng ngột ngạt, chiều tối thì mưa kéo dài, dai dẳng, rả rích, lạnh cóng, đã khiến đầu óc con người cứ đặc sệt, chả nghĩ ngợi được gì. Hoặc cùng có thể là do học nhiều quá chăng? *rờ cằm* Xạo :v Có học mấy đâu, chơi không hà :v Thôi thì cứ cho là do mưa đi hén :3




Fris biệt tích mấy bữa nay rồi. Hình như là invi thôi, nhưng nghe bảo là Fris mệt *cười* Không dám phiền :) Chắc không sao đâu, An với Nhiễm bảo vài tuần nữa là lại đâu vào đấy cả mà :D Tiểu Ân tin họ!





Nhảm hoài thôi :v

Đi ngủ đi :v

Cả mi đó, đừng thức nữa hén :3 Mệt lắm! :v

Ngủ ~~~





Sleep well…

Ta iu mi :x



10/8/2013 1 AM

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Tạm biệt





Chúng ta chào tạm biệt ở cuối con đường, không mảy may biết rằng đó là lần cuối cùng được nhìn thấy nụ cười của nhau.

Khoảnh khắc chỉ cần buông tay là vĩnh viễn vụt mất, hoá ra lại đến nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Em mỉm cười nhìn tôi. Đôi mắt sâu không thấy đáy vẫn như vậy, khó nắm bắt, như đang xoáy ánh nhìn vào trái tim chằng chịt sẹo.

Đôi bàn tay tôi đang nắm chặt ngày càng lạnh. Chỉ một chút nữa, mọi thứ đôi ta từng có sẽ trở thành một mảng ký ức bàng bạc, xa xăm.

“Sắp tới lúc nói lời chào tạm biệt rồi nhỉ?” – Đôi tay em khẽ run, từng chữ thốt ra nghẹn ngào. Nhưng em vẫn đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên.

“Ừm”

“Yuu sẽ nhớ Nyan chứ?”

“Ừ”

“Nyan cũng sẽ không quên Yuu đâu, tớ sẽ mãi đợi cậu. Liệu Yuu sẽ đi tìm tớ chứ?” – Giọng nói trong trẻo của em như muốn vỡ oà.

“Ừ”

“Yuu hứa đi.” – Van lơn.

“Yuu hứa.”

“Nyan yêu Yuu nhất.” – Em cười thật buồn, nhưng đó chính là nụ cười ngây ngô của lần đầu gặp gỡ. Trong một thoáng, tôi cảm giác như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ như chưa từng thay đổi.

“Yuu cũng rất yêu Nyan.”

“Cảm ơn cậu…


Em tan biến dần vào ánh nắng dịu dàng thấm đẫm ưu thương của mặt trời buổi bình minh. Tôi thấy em rơi lệ.

“Tạm biệt…”
– Chúng tôi đồng thanh thốt lên, trước khi mọi thứ hoàn toàn biến thành dĩ vãng. Tất cả những gì còn lại trước mắt tôi lúc này là một chiếc lông cánh trắng muốt, ấm áp, nhưng lẻ loi.

Thiên thần sa ngã của tôi đã quay về nơi em thuộc về…




Chúng ta nhất định sẽ gặp lại, Nyan. Dù mất bao lâu, tôi vẫn sẽ tìm được em. Nhất định thế…


Vậy nên, hãy chờ Yuu, Nyan nhé…

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Sống :)


Không biết phải nói gì cả, chỉ là cảm thấy...hơi vô lực một chút thôi :)

Tớ đã nghĩ sẽ ổn nếu cứ tiếp tục thế này. Nhưng có vẻ như Tiểu Ân đúng thực đang tạo khoảng cách với mọi người mất rồi. Thật tệ…

Tiểu Tú Anh bảo tớ đã thay đổi. Không hay chút nào. :)





Hiện tại, tớ thực sự thấy bất an. Chả biết vì sao. Nhưng rất khó chịu, thứ cảm giác vừa lạ vừa quen này…

Mọi thứ cứ như đang tan biến, vụt mất, cứ chậm rãi, thong thả, để rồi khi nhìn lại, chỉ còn bản thân ta với nỗi tiếc nuối khôn cùng. Sẽ lại đổ lỗi cho chính mình, và cho cuộc đời…

Trong một thoáng, tớ đã hơi run. *cười*

Không thể giúp được gì rồi…




Sky bảo mấy ngày ở trong bệnh viện với papa, suy nghĩ con người phải tiếp tục sống là vì cái gì? Lại bảo, có lẽ là vì cuộc sống tốt đẹp hơn. Ừ, cũng đúng.

Nhưng tớ nói với Sky rằng con người thực chất, là sống vì mình, vì người, và để hoàn thành. Thực chất chả có một lý do xác thực, chỉ đơn giản là, trước lúc cảm thấy thanh thản, họ sẽ không thể buông tay.

Suy nghĩ của một đứa trẻ, nhỉ?




Tiểu Ân ghét thế này. Ghét sự chán nản khó chịu nôn nao cứ chực vỡ oà lại vội vàng kìm nén. Ghét cảm giác cười mà nước mắt cứ dâng lên, rồi nghẹn lại, không thể tuôn ra.

Tớ ghét phải cười như vậy. Thực sự rất khó chịu '.'

Như khi muốn nói hết cho một ai đó để nhẹ nhõm hơn, nhưng lời nói ra đến miệng thì nuốt ngược vào. Có đáng không? Có ích gì không? Họ nếu không bỏ lơ thì cũng chỉ là thương hại. Sự bức bối này, so với nhiều người khác chả là gì, nói ra chỉ thêm phiền phức thôi. Tớ ghét làm phiền người khác. *cười*




Cứ như thế này, tớ thấy chính mình, bọn họ, và cả thế gian này, buồn lắm. Buồn lắm cơ….

Toàn những câu hỏi tu từ biết rõ sẽ không nhận được lời đáp mà vẫn thốt ra.

Thảm hại…/






Thôi không nói nữa đâu. Lười lắm. :v

Và mệt nữa, đúng không?

Mi ngủ đi, cấm thức nữa đó. Hơn 1h rồi :)

Ngủ ngon nha. Ta iu mi :x




3/8/2013 1h20AM