Không biết phải nói gì cả, chỉ là cảm thấy...hơi vô lực một chút thôi :)
Tớ đã nghĩ sẽ ổn nếu cứ tiếp tục
thế này. Nhưng có vẻ như Tiểu Ân đúng thực đang tạo khoảng cách với mọi người mất rồi.
Thật tệ…
Tiểu Tú Anh bảo tớ đã thay đổi. Không hay chút nào. :)
Tiểu Tú Anh bảo tớ đã thay đổi. Không hay chút nào. :)
Hiện tại, tớ thực sự thấy bất an.
Chả biết vì sao. Nhưng rất khó chịu, thứ cảm giác vừa lạ vừa quen này…
Mọi thứ cứ như đang tan biến, vụt
mất, cứ chậm rãi, thong thả, để rồi khi nhìn lại, chỉ còn bản thân ta với nỗi
tiếc nuối khôn cùng. Sẽ lại đổ lỗi cho chính mình, và cho cuộc đời…
Trong một thoáng, tớ đã hơi run. *cười*
Không thể giúp được gì rồi…
Trong một thoáng, tớ đã hơi run. *cười*
Không thể giúp được gì rồi…
Sky bảo mấy ngày ở trong bệnh viện
với papa, suy nghĩ con người phải tiếp tục sống là vì cái gì? Lại bảo, có lẽ là
vì cuộc sống tốt đẹp hơn. Ừ, cũng đúng.
Nhưng tớ nói với Sky rằng con
người thực chất, là sống vì mình, vì người, và để hoàn thành. Thực chất chả có
một lý do xác thực, chỉ đơn giản là, trước lúc cảm thấy thanh thản, họ sẽ không
thể buông tay.
Suy nghĩ của một đứa trẻ, nhỉ?
Tiểu Ân ghét thế này. Ghét sự
chán nản khó chịu nôn nao cứ chực vỡ oà lại vội vàng kìm nén. Ghét cảm giác
cười mà nước mắt cứ dâng lên, rồi nghẹn lại, không thể tuôn ra.
Tớ ghét phải cười như vậy.
Thực sự rất khó chịu '.'
Như khi muốn nói hết cho một ai
đó để nhẹ nhõm hơn, nhưng lời nói ra đến miệng thì nuốt ngược vào. Có đáng
không? Có ích gì không? Họ nếu không bỏ lơ thì cũng chỉ là thương hại. Sự bức bối
này, so với nhiều người khác chả là gì, nói ra chỉ thêm phiền phức thôi. Tớ
ghét làm phiền người khác. *cười*
Cứ như thế này, tớ thấy chính
mình, bọn họ, và cả thế gian này, buồn lắm. Buồn lắm cơ….
Toàn những câu hỏi tu từ biết rõ
sẽ không nhận được lời đáp mà vẫn thốt ra.
Thảm hại…/
Thôi không nói nữa đâu. Lười lắm. :v
Và mệt nữa, đúng không?
Và mệt nữa, đúng không?
Mi ngủ đi, cấm thức nữa đó. Hơn
1h rồi :)
Ngủ ngon nha. Ta iu mi :x
3/8/2013 1h20AM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét