Trang

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Vô đề 1

“Nyan, em có chuyện muốn nói với chị. Mình có thể gặp nhau ở đâu?”

“Quán cà phê cũ đi…”

“Uhm…”

+++

“Sao làm mặt nghiêm trọng thế? Chị vừa công tác về mà em chào đón như thế này à?”

“Em có chuyện cần báo…”

“Ok, nói đi, có gì mà phải gấp gáp thế?”

“Anou…Về Yuko…”

“…”

“Chị ấy đ-”

“Chị không muốn nghe về người đó, Acchan, em không phải gọi chị ra đây chỉ để kể về tên khốn đó chứ hả?”

“Nyan, nghe em nói…”

“Chị không muốn biết bất cứ gì, được chứ? Mọi chuyện kết thúc r-”

“Yuuchan chết rổi!”

“Eh?”

“Bệnh tim của chị ấy trở nặng, và qua đời khi chị vừa đi được 5 hôm.”

“…”

“Em rất tiếc, Nyan…”

“Cậu ta chia tay chị vì lý do đó à?”

“…”

“Tên ngốc đó luôn là một kẻ hèn nhát như thế nhỉ? Đến cuối cùng vẫn là trốn chạy sao?”

“…”

“Haha…Mẹ kiếp! Không buồn cười sao? Chết cũng đáng lắm! Giấu chị đến vậy mà.”

Tôi lặng im nhìn cô gái trước mặt bật cười thành tiếng với vẻ mặt lạnh lùng và giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.

Sau đó, cô ấy hỏi về người mình yêu trong những ngày cuối với thanh âm vô cảm, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô ấy luôn như vậy.

Bọn họ luôn như vậy.

+++

“Chị ổn chứ?”

“Tại sao không?”

“Yuko…”

“Bình thường thôi, không sớm thì cũng muộn mà.”

“Chị không khóc sao?”

“Sao phải làm thế Miichan nhỉ?”

“Chị vô tâm đến vậy sao?”

“Cứ cho là thế đi.”

Tôi thực sự không hiểu nổi con người này. Người yêu thương đã từng gắn kết suốt bao nhiêu năm qua đời đột ngột, và tất cả những gì cô ta đang biểu hiện là sự điềm tĩnh, lãnh đạm, ngu ngơ.

Không một giọt nước mắt.

Trơ lì cảm xúc rồi sao?

+++

Tôi thấy chị rít một điếu thuốc lá, tay mân mê ly rượu mạnh, khuôn mặt băng lãnh hơi hồng hồng vì men rượu. Có lẽ đã uống rất nhiều.

Đêm nào chị ấy cũng một mình đến đây.

Nyan, tại sao cứ phải che giấu, tại sao không thể để mọi người thấy chị đau, tại sao phải tỏ ra vô tâm và đáng ghét như vậy?

+++

“Yuuchan, ne…”

“…”

“Cậu giận tớ sao?”

“…”

“Sao cậu không chịu trả lời tin nhắn của tớ?”

“…”

“Yuu giận Nyan vì không ở bên cậu những ngày cuối phải không?”

“…”

“Tớ tệ quá, chả chịu hiểu mà cứ mải trách cứ cậu…Cậu không nên tha thứ cho tớ…”

“…”

“Khinh nhau à? Sao cứ im lặng thế, nói gì đi chứ?”

“…”

“À…Yuu không thể trả lời nữa, chỉ nghe thôi, phải không?”

+++

Không ai hiểu được Yuko, trừ Haruna.

Không ai có thể mở cánh cửa vào trái tim băng lãnh của Haruna, trừ Yuko.

Cả hai người đều thích che giấu tất cả mọi thứ.

Họ đẩy mọi người ra xa.

Họ dựa vào nhau, thay nhau chia sẽ bớt những đắng cay, vượt qua những đêm thâu, gánh vác những mỏi mệt.



Nhưng lúc này, chỉ còn mình Nyan, đơn độc chống chọi với nỗi đau...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét