Chúng ta chào tạm biệt ở cuối con
đường, không mảy may biết rằng đó là lần cuối cùng được nhìn thấy nụ cười của
nhau.
Khoảnh khắc chỉ cần buông tay là vĩnh viễn vụt mất, hoá ra lại đến nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Em mỉm cười nhìn tôi. Đôi mắt sâu không thấy đáy vẫn như vậy, khó nắm bắt, như đang xoáy ánh nhìn vào trái tim chằng chịt sẹo.
Đôi bàn tay tôi đang nắm chặt ngày càng lạnh. Chỉ một chút nữa, mọi thứ đôi ta từng có sẽ trở thành một mảng ký ức bàng bạc, xa xăm.
“Sắp tới lúc nói lời chào tạm biệt rồi nhỉ?” – Đôi tay em khẽ run, từng chữ thốt ra nghẹn ngào. Nhưng em vẫn đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên.
“Ừm”
“Yuu sẽ nhớ Nyan chứ?”
“Ừ”
“Nyan cũng sẽ không quên Yuu đâu, tớ sẽ mãi đợi cậu. Liệu Yuu sẽ đi tìm tớ chứ?” – Giọng nói trong trẻo của em như muốn vỡ oà.
“Ừ”
“Yuu hứa đi.” – Van lơn.
“Yuu hứa.”
“Nyan yêu Yuu nhất.” – Em cười thật buồn, nhưng đó chính là nụ cười ngây ngô của lần đầu gặp gỡ. Trong một thoáng, tôi cảm giác như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ như chưa từng thay đổi.
“Yuu cũng rất yêu Nyan.”
“Cảm ơn cậu…”
Em tan biến dần vào ánh nắng dịu dàng thấm đẫm ưu thương của mặt trời buổi bình minh. Tôi thấy em rơi lệ.
“Tạm biệt…” – Chúng tôi đồng thanh thốt lên, trước khi mọi thứ hoàn toàn biến thành dĩ vãng. Tất cả những gì còn lại trước mắt tôi lúc này là một chiếc lông cánh trắng muốt, ấm áp, nhưng lẻ loi.
Thiên thần sa ngã của tôi đã quay về nơi em thuộc về…
Chúng ta nhất định sẽ gặp lại, Nyan. Dù mất bao lâu, tôi vẫn sẽ tìm được em. Nhất định thế…
Vậy nên, hãy chờ Yuu, Nyan nhé…
Khoảnh khắc chỉ cần buông tay là vĩnh viễn vụt mất, hoá ra lại đến nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Em mỉm cười nhìn tôi. Đôi mắt sâu không thấy đáy vẫn như vậy, khó nắm bắt, như đang xoáy ánh nhìn vào trái tim chằng chịt sẹo.
Đôi bàn tay tôi đang nắm chặt ngày càng lạnh. Chỉ một chút nữa, mọi thứ đôi ta từng có sẽ trở thành một mảng ký ức bàng bạc, xa xăm.
“Sắp tới lúc nói lời chào tạm biệt rồi nhỉ?” – Đôi tay em khẽ run, từng chữ thốt ra nghẹn ngào. Nhưng em vẫn đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên.
“Ừm”
“Yuu sẽ nhớ Nyan chứ?”
“Ừ”
“Nyan cũng sẽ không quên Yuu đâu, tớ sẽ mãi đợi cậu. Liệu Yuu sẽ đi tìm tớ chứ?” – Giọng nói trong trẻo của em như muốn vỡ oà.
“Ừ”
“Yuu hứa đi.” – Van lơn.
“Yuu hứa.”
“Nyan yêu Yuu nhất.” – Em cười thật buồn, nhưng đó chính là nụ cười ngây ngô của lần đầu gặp gỡ. Trong một thoáng, tôi cảm giác như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ như chưa từng thay đổi.
“Yuu cũng rất yêu Nyan.”
“Cảm ơn cậu…”
Em tan biến dần vào ánh nắng dịu dàng thấm đẫm ưu thương của mặt trời buổi bình minh. Tôi thấy em rơi lệ.
“Tạm biệt…” – Chúng tôi đồng thanh thốt lên, trước khi mọi thứ hoàn toàn biến thành dĩ vãng. Tất cả những gì còn lại trước mắt tôi lúc này là một chiếc lông cánh trắng muốt, ấm áp, nhưng lẻ loi.
Thiên thần sa ngã của tôi đã quay về nơi em thuộc về…
Chúng ta nhất định sẽ gặp lại, Nyan. Dù mất bao lâu, tôi vẫn sẽ tìm được em. Nhất định thế…
Vậy nên, hãy chờ Yuu, Nyan nhé…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét