Mưa đêm.
Từng giọt, từng giọt rơi trên nền đất, vỡ tan. Như những
mảng ký ức đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, không thể níu giữ.
Co mình trong một góc nhỏ của căn phòng tối đen, cô rơi lệ.
Từng giọt, từng giọt, lăn dài trên gương mặt diễm lệ, rồi
tan biến vào hư vô. Như những vệt dài của đớn đau, của tuyệt vọng.
Mọi chuyện sẽ lại kết thúc. Sẽ như chưa từng bắt đầu.
Cô khẽ cười. Tiếng cười đầy mỉa mai, và ưu thương khẽ cất
lên, rồi lại lắng xuống, và dần bị thay thế bởi những tiếng nấc nghẹn.
Mưa đập vào cửa sổ, lăn dài trên tấm kính, ướt nhoè.
Mưa lúc nào cũng buồn như vậy…
Mưa khiến những cảm xúc che giấu bấy lâu bộc lộ ra ngoài.
Mưa cho con người dũng khí để tháo bớt một lớp mặt nạ, dù
chỉ trong chốc lát, để nhẹ nhõm hơn.
Cô đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cửa sổ, nhìn ra con phố
đẫm nước mưa và không có lấy một bóng người. Cô lau đi những giọt nước mằn mặn
còn vương trên khoé mi.
Khuya rồi.
Đi ngủ thôi.
Ngày mai sẽ lại là một vở kịch mới, một cuộc vật lộn mới.
Cô mỉm cười tự nhủ.
Ừ, vì vốn dĩ, có thể làm gì khác đâu… Trong một thế giới như
thế này, cách duy nhất để tồn tại là hoà nhập, và con người ta phải luôn sống
vì một điều gì, hay một ai đó.
Cứ mãi như thế, che lấp nỗi đau sâu đến vô cùng…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét