Trang

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Tản mạn 3





Lại mưa. Những tưởng đã nắng nóng trở lại, ai dè mưa còn lớn hơn. 

Lạnh quá...

Có những người, luôn cố gắng giấu hết nỗi đau vào tâm, để rồi tất cả những người xung quanh dù biết rõ vẫn chỉ có thể cùng họ đóng kịch. Nhưng như vậy, có lẽ sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.

Cũng có những người, nói về nỗi đau với một nụ cười rất thật, không chút gượng gạo, nói như thể đó là một chuyện hiển nhiên. Rồi sau đó, lại bàn về tương lai, về lý tưởng với giọng điệu dửng dưng như chưa từng có biến động. Những người xung quanh chỉ biết bất lực ở ngoài nhìn.



Cuộc sống này ngắn ngủi quá.

Trước đây, tớ chưa một lần nghiêm túc suy nghĩ về cuộc đời, về tương lai. Vẫn còn nhiều thời gian cho mình mà, tớ nghĩ. Thế rồi, khi chứng kiến những người tài hoa trẻ tuổi đang dần tan biến khỏi thế gian như bọt nước, tớ thấy lòng thắt lại.

Nói về hoài niệm thật nhẹ nhàng, tuỳ hứng.

Tớ thấy mình hơi hụt hẫng, chơi vơi, không biết làm sao mới phải.

Tớ có làm được gì đâu. *cười*



Lúc này đã là nữa đêm. Khuya lắm rồi :)

Có lẽ tớ nên ngủ thôi...

Dù chị ấy vẫn chưa chịu ngủ nữa... Tớ chả thể làm gì mà :)

Ngủ ngon ^^





28/7/2013 2h13 AM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét