Tại sao con người ta bước đi
trong cuộc đời luôn cố gắng dối mình, dối người bởi lớp mặt nạ dày của tiếng
cười lạnh lùng, vô cảm?
Tại sao cứ phải vật lộn với những
ước mơ viển vông, huyễn hoặc dù biết rõ sẽ mãi không thể chạm vào?
Tại sao lại cứ muốn bản thân bị
ràng buộc bởi trách nhiệm, bởi lời hứa, bởi tương lai?
Thực sự không thể bỏ xuống ư?
Cuộc sống quanh đây thật phức tạp.
Mỗi người đều giấu mình sau bức
tường thực dụng, giả tạo đến lố bịch, và cứ mải miết tìm cách hãm hại, vùi dập
nhau.
Là đấu tranh để tồn tại?
Tiểu Ân thích ngồi ngắm nhìn bầu trời thay đổi. Nắng, rồi lại mưa, rồi lại nắng. Cứ ngồi yên như thế và thả hồn mình trong dòng suy nghĩ miên man về quá
khứ, về hiện tại, về tương lai, về cuộc sống, về con người,… Sẽ nhẹ nhõm hơn?
Đến cuối cùng, tớ vẫn chỉ là một đứa trẻ. *cười*
Không buồn sao?
Chính những sa lầy và bế tắc của
cuộc sống đã làm con người ta trở nên cô độc và yếu đuối như thế…
Thật sự rất buồn. :)
Liệu, con người thực sự có thể tha
thứ, và lãng quên?
Liệu, có đủ sức để
đi hết đoạn đường rệu rã đó?
26/7/2013 11h38 PM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét